KÊNH TƯƠNG TÁC * Phản Ánh

|

1. Chọn nội dung phản ánh


(Ẩn danh) : [22:58 - Ngày 02/04/2017]
KÍNH GỬI CÁC ĐỒNG CHÍ LÃNH ĐẠO,
LÀ MỘT NGƯỜI DÂN Ở THÀNH PHỐ, TÔI RẤT VUI VÌ THÀNH PHỐ ĐÃ CÓ NHỮNG BƯỚC PHÁT TRIỂN VƯỢT BẬC TRONG THỜI GIAN QUA.
TUY NHIÊN, TÔI XIN GÓP Ý VÌ CHẤT LƯỌNG CÁC TUYẾN XE BUÝT TRONG NỘI THÀNH ĐANG XUỐNG CẤP, GÂY Ô NHIỄM RẤT NHIỀU BÊN CẠNH ÙN TẮC VÌ XE BUÝT RA VÀO VÀ LẤN TUYẾN.
NGOÀI RA, LÀ THÀNH PHỐ VĂN MINH, TÔI ĐỀ NGHỊ CẤM HÚT THUỐC NƠI CÔNG CỘNG VỚI HÌNH THỨC PHẠT GẮT GAO Ở KHU TRUNG TÂM. ĐIỀU NÀY SẼ BẢO VỆ SỨC KHOẺ CỘNG ĐỒNG.
TNPA Ban tiếp Công dân: [07:28 - Ngày 03/04/2017]
Ủy ban nhân dân Quận 1 ghi nhận và cảm ơn ý kiến đóng góp của người dân vì sự phát triển của Quận 1.
Trân trọng./.
Phan Ngọc Trường : [16:01 - Ngày 30/03/2017]
Ngày 21 tháng 4 năm 2011, Ủy ban nhân dân thành phố Hồ Chí Minh ban hành Quyết định số 2030/QĐ-UBND về việc đặt tên đường Võ Văn Kiệt. Việc đổi số nhà các khu TK trên địa bàn phương Cầu Kho là quá chậm.
Nay các số nhà vẫn còn TK.../...Bến Chương Dương.
Kiến nghị đổi tên đường hàng loạt tại các khu TK để thuận lợi cho giao dịch của người dân.
nguyễn đăng khoa : [09:59 - Ngày 29/03/2017]
Xin chào anh/chị
em là nguyễn đăng khoa, 1 Youtuber, công việc của em là làm phim trên website Youtube.com
Youtube là cộng đồng chia sẽ video trực tuyến lớn nhất thế giới, hiện đang tiếp cận phần lớn người xem Việt Nam
em đã làm 1 số video về chiến dịch giải cứu vỉa hè của chú Đoàn Ngọc Hải, phó Chủ Tịch UBND Q1 tại kênh youtube của em, ở địa chỉ: https://www.youtube.com/khoamaket
và nhận được hàng trăm nghìn lượt xem từ Việt Nam, Hoa Kỳ, Canada vvv.. tiếp cận khán giả Việt Nam và hải ngoại
video của em hiện nhận được rất nhiều sự ủng hộ chiến dịch lấy lại vỉa hè cho người đi bộ
nhưng trong quá trình quay, vì là cá nhân nên em không có giấy giới thiệu, gặp rất nhiều khó khăn khi quay ở các địa bàn quận khác, em muốn xin được biết khi nào đoàn mình ra quân để em đi theo quay
em xin cảm ơn anh/chị đã xem
xin kính chúc sức khỏe và thành công
(Ẩn danh) : [17:22 - Ngày 25/03/2017]
Chuyện ông Lý Quang Diệu xử lý bán hàng rong
23/03/2017 09:51 GMT+7
“Chúng tôi không được coi là một xã hội có học thức, có văn hóa nếu chúng tôi không xấu hổ để bắt đầu cố gắng trở thành một xã hội có học thức, có văn hóa trong thời gian ngắn nhất có thể”.
LTS: Ngày nay, bất cứ ai đến Singapore chắc hẳn đều thích thú đến thán phục trước sự xanh sạch của đất nước này. Nhưng thành quả ấy không bỗng nhiên có được.
Từ chuyện giải quyết người bán hàng rong, tình trạng ô nhiễm, cách ứng xử thô lỗ nơi công cộng cho đến quá trình phủ xanh đất nước, bảo tồn lịch sử… đều đã được ông Lý Quang Diệu ghi lại. Kỷ niệm hai năm ngày mất của ông (23/3/2015) và nhân chuyến thăm của Thủ tướng Lý Hiển Long đến Việt Nam, xin giới thiệu tới độc giả một vài lát cắt trong hồi ký của “người cha lập quốc” Singapore.
Sau độc lập[1], tôi đã tìm kiếm một vài cách để chỉ ra sự khác biệt giữa chúng tôi với các nước thuộc Thế giới Thứ ba khác. Tôi đành chấp nhận chọn một Singapore xanh và sạch. Mục đích của chiến lược này là làm Singapore trở thành một ốc đảo trong Đông Nam Á, vì nếu chúng tôi có những tiêu chuẩn của Thế giới Thứ nhất thì các thương gia và các khách du lịch sẽ chọn chúng tôi làm cơ sở cho việc kinh doanh của họ cũng như là một vùng du lịch.
Cơ sở hạ tầng cơ bản dễ cải tiến hơn cung cách cộc cằn của người dân. Nhiều người trong số họ đã rời khỏi những nhà hầm xí tạm bợ… để đến những căn hộ cao tầng với điều kiện vệ sinh hiện đại, nhưng cách cư xử của họ thì vẫn như cũ. Chúng tôi đã phải làm việc cật lực để xóa bỏ việc vứt rác bừa bãi, những âm thanh ồn ào và thái độ thô lỗ, và hướng dẫn người dân trở nên ý tứ và lịch sự hơn.
Singapore, Đảo quốc Sư tử, Du lịch, Cấm hút thuốc, Bán hàng rong, Lý Quang Diệu, Lý Hiển Long
Tập 2 Hồi ký Lý Quang Diệu sẽ phát hành trong thời gian tới
Chúng tôi bắt đầu từ một nền tảng thấp. Trong những năm 60, hàng ngàn người xếp hàng dài tại các buổi tiếp dân của chúng tôi... Những người thất nghiệp, cùng với vợ và con của họ đi xin việc, như giấy phép lái xe tắc xi hoặc bán hàng rong, hoặc quyền bán thức ăn trong căn tin trường học.
Đây là khía cạnh nhân quyền đằng sau các con số thống kê thất nghiệp. Hàng ngàn người bán thức ăn trên lề đường không đếm xỉa gì đến giao thông, sức khỏe, và các lý do khác. Rác rưởi, mùi hôi của các thức ăn đã bị thối rữa, và các âm thanh hỗn loạn đã khiến nhiều khu vực của thành phố biến thành những khu ổ chuột.
Một vài thương nhân cho nhiều người mướn các xe hơi tư nhân cũ kỹ để trở thành “những tài xế cướp tắc xi”, không bằng lái và không bảo hiểm… Họ dừng lại mà không hề báo hiệu, đón và trả khách vô tội vạ và đã trở thành mối đe dọa cho nhiều người đi đường khác.
Chúng tôi không thể làm sạch thành phố bằng cách di dời những người bán hàng rong và những tắc xi bất hợp pháp trong nhiều năm. Chỉ sau năm 1971, khi đã tạo ra nhiều việc làm, chúng tôi mới có thể thi hành luật pháp và làm sạch đường phố. Chúng tôi cấp giấy phép kinh doanh cho những người bán hàng rong và chuyển họ từ lề đường vào trung tâm dành cho những người bán hàng rong với hệ thống nước cống rãnh và chỗ đổ rác.
Mãi đến đầu những năm 80, chúng tôi mới tái ổn định tất cả những người bán hàng rong… Những tài xế tắc xi bất hợp pháp đã bị trục xuất khỏi đường phố chỉ sau khi chúng tôi tái tổ chức lại hệ thống xe buýt phục vụ và tạo cho họ những việc làm khác…
Để đạt được những tiêu chuẩn của Thế giới Thứ nhất trong một khu vực thuộc Thế giới Thứ ba, chúng tôi bắt đầu biến đổi Singapore thành một thành phố vườn nhiệt đới… Tôi kết luận rằng, chúng tôi cần một văn phòng có đầy đủ chuyên môn để chăm sóc các cây sau khi đã trồng chúng. Tôi thiết lập một văn phòng như thế trong Bộ Phát triển Quốc gia.
Sau một vài xúc tiến, tôi gặp tất cả các quan chức cấp cao trong chính phủ và các ban lập pháp để kêu gọi họ tham gia vào phong trào “sạch và xanh”…
Chúng tôi đã trồng hàng triệu cây cối: cọ, và các cây bụi. Màu xanh đã làm tăng thêm tinh thần của mọi người và họ tự hào với các khu vực lân cận. Chúng tôi cũng dạy họ cách chăm sóc mà không phá hoại cây cối…
Singapore, Đảo quốc Sư tử, Du lịch, Cấm hút thuốc, Bán hàng rong, Lý Quang Diệu, Lý Hiển Long
Những khoảng xanh mênh mông trên những tòa nhà của Singapore
Tính kiên trì và sức chịu đựng là những đức tính cần thiết để đánh đổ các thói xấu cũ: Người ta bước lên cây, giẫm lên cỏ, hái hoa, ăn cắp cây non, hoặc dựng xe đạp hay xe gắn máy dựa lên những chiếc lớn hơn khiến chúng bị đổ… Để vượt qua thái độ dửng dưng ở nơi công cộng, chúng tôi giáo dục trẻ em trong trường bằng cách dạy chúng trồng cây, chăm sóc cây, và trồng vườn. Chúng cũng phải mang thông báo về nhà cho cha mẹ chúng…
Để chuẩn bị cho cuộc họp của các Thủ tướng trong khối cộng đồng diễn ra vào giữa tháng 1/1971... chúng tôi chỉ dẫn tường tận cho các ngành dịch vụ, những người bán hàng, các tài xế tắc xi, và nhân viên làm việc trong các khách sạn cũng như nhà hàng cố gắng hết mình trở nên lịch thiệp và thân thiện hơn. Họ đáp lại và sự phản hồi từ các Thủ tướng, các chủ tịch, và đoàn tùy tùng đến thăm là rất tốt.
Được khuyến khích bởi điều này, ủy ban phát triển du lịch đã khai mạc một chiến dịch phục vụ lịch thiệp và duyên dáng cho những người bán hàng và các nhân viên khác trong ngành thương mại dịch vụ. Tôi đã can thiệp vào. Thật lố bịch nếu các nhân viên phục vụ của chúng tôi chỉ lịch thiệp với các du khách chứ không lịch thiệp với người dân Singapore.
Tôi triệu tập Bộ Quốc phòng chịu trách nhiệm về Quân đội Quốc gia, Bộ Giáo dục quản lý hơn nửa triệu học sinh, và đại hội Công đoàn Quốc gia với vài trăm ngàn công nhân để phổ biến thông báo rằng sự lịch sự phải trở thành cách sống của chúng ta, làm cho Singapore trở thành một nơi dạo chơi cho chính chúng ta...
Bạn có thể kiểm tra mức độ ô nhiễm của một thành phố bằng các cây cỏ của thành phố đó. Những nơi khói thoát ra từ những xe hơi, xe buýt cũ kỹ, và các xe tải chạy động cơ diesel vượt quá mức cho phép thì các bụi cây phủ đầy các hạt bồ hóng đen, héo và chết…
Tôi quyết định thành lập một đội chống ô nhiễm như một bộ phận trong văn phòng của tôi. Chúng tôi đặt các công cụ kiểm định chất lượng dọc theo các con đường đông đúc để đo độ bụi và tỷ trọng khói cũng như nồng độ khí Sulfur dioxid (S02) thải ra từ các phương tiện giao thông…
Diện tích của Singapore bắt buộc chúng tôi phải làm việc, chơi, và sinh sống trong cùng một nơi chật hẹp, điều này bắt buộc chúng tôi nhất thiết phải bảo quản một môi trường sạch và dung hòa giữa những người giàu và người nghèo như nhau…
Singapore, Đảo quốc Sư tử, Du lịch, Cấm hút thuốc, Bán hàng rong, Lý Quang Diệu, Lý Hiển Long
Đất nước Singapore ngày nay
Vào thập kỷ 60, tốc độ hồi phục đô thị tăng nhanh. Chúng tôi trải qua một thời kỳ táo bạo phá hủy trung tâm thành phố cũ nát để xây lại một cái mới. Vào cuối năm 1970, chúng tôi cảm thấy không yên lòng với tốc độ xóa bỏ quá khứ của mình, vì thế năm 1971, chúng tôi thiết lập một Ban Bảo tồn các kiến trúc bất hủ để xác nhận và bảo tồn các tòa nhà lịch sử, cổ truyền, khảo cổ học, kiến trúc, hoặc liên quan đến nghệ thuật, và các tòa nhà hành chính, văn hóa và thương mại có ý nghĩa trong lịch sử Singapore… Chúng tôi cố gắng gìn giữ nét đặc trưng của Singapore để tưởng nhớ lại quá khứ...
Từ thập kỷ 70, để cứu lấy kẻ nghiện ngập và hư hỏng, chúng tôi ra lệnh cấm quảng cáo thuốc lá. Dần dần, chúng tôi ban hành lệnh cấm hút thuốc ở những nơi công cộng - trong thang máy, xe buýt, trong các trạm và trên xe lửa MRT (Mass Rapid Transit) và cả trong các văn phòng có gắn máy lạnh cũng như các nhà hàng…
Lệnh cấm ăn kẹo cao su đã khiến chúng tôi bị nhạo báng rất nhiều ở Mỹ… Đầu tiên, tôi nghĩ rằng lệnh cấm này quá khắt khe. Nhưng sau khi những kẻ phá hoại các công trình văn hóa nhét kẹo cao su vào bộ cảm biến của các cửa ra vào của hệ thống xe lửa MRT khiến cho hệ thống bị trục trặc… Thủ tướng Goh và các đồng sự của ông đã quyết định ban hành luật cấm này vào tháng 1/1992…
Các phóng viên nước ngoài ở Singapore đã không hề tìm thấy một vụ tai tiếng tham nhũng lớn hay các hành động phạm pháp nghiêm trọng nào để đưa lên mặt báo. Thay vào đó, họ đưa tin hăng hái và thường xuyên các chiến dịch “làm tốt”, nhạo báng Singapore như là một “nhà nước vú em”. Họ cười ngạo chúng tôi.
Nhưng tôi vẫn tự tin. Nếu chúng tôi không nỗ lực thuyết phục dân chúng thay đổi cách sống thì hẳn là chúng tôi đã có một xã hội thô lỗ hơn, khiếm nhã hơn, tục tĩu hơn. Chúng tôi không được coi là một xã hội có học thức, có văn hóa nếu chúng tôi không xấu hổ để bắt đầu cố gắng trở thành một xã hội có học thức, có văn hóa trong thời gian ngắn nhất có thể.
Đầu tiên, chúng tôi giáo dục và hô hào dân chúng. Sau đó, chúng tôi thuyết phục và lôi kéo số đông, chúng tôi lập pháp để trừng phạt những thiểu số ngoan cố. Điều này đã khiến Singapore trở thành một môi trường sống thú vị hơn. Nếu đây là một “nhà nước vú em” thì tôi tự hào vì đã được nuôi dưỡng nó.
Mỹ Hoàtrích lược, giới thiệu, chú thích
*Đoạn trích nằm trong chương “Singapore xanh” của cuốn sách Hồi ký Lý Quang Diệu - Từ thế giới thứ ba vươn lên thứ nhất do Công ty Sách Omega (Omega+) liên kết xuất bản với Nhà xuất bản Chính trị quốc gia. Sách dự kiến phát hành toàn quốc vào tháng 4/2017.
Nguồn: http://vietnamnet.vn/vn/tuanvietnam/suyngam/chuyen-ong-ly-quang-dieu-xu-ly-ban-hang-rong-362870.html
Mong là ông Đoàn Ngọc Hải đọc và thấu hiểu nguyên lý tạo được một đất nước sạch, xanh, đẹp. Hãy học và làm theo cách đúng đắn và nhân văn của Thủ Tướng Lý Quang Diệu và áp dụng cho Quận 1.
(Ẩn danh) : [17:22 - Ngày 25/03/2017]
Chuyện ông Lý Quang Diệu xử lý bán hàng rong
23/03/2017 09:51 GMT+7
“Chúng tôi không được coi là một xã hội có học thức, có văn hóa nếu chúng tôi không xấu hổ để bắt đầu cố gắng trở thành một xã hội có học thức, có văn hóa trong thời gian ngắn nhất có thể”.
LTS: Ngày nay, bất cứ ai đến Singapore chắc hẳn đều thích thú đến thán phục trước sự xanh sạch của đất nước này. Nhưng thành quả ấy không bỗng nhiên có được.
Từ chuyện giải quyết người bán hàng rong, tình trạng ô nhiễm, cách ứng xử thô lỗ nơi công cộng cho đến quá trình phủ xanh đất nước, bảo tồn lịch sử… đều đã được ông Lý Quang Diệu ghi lại. Kỷ niệm hai năm ngày mất của ông (23/3/2015) và nhân chuyến thăm của Thủ tướng Lý Hiển Long đến Việt Nam, xin giới thiệu tới độc giả một vài lát cắt trong hồi ký của “người cha lập quốc” Singapore.
Sau độc lập[1], tôi đã tìm kiếm một vài cách để chỉ ra sự khác biệt giữa chúng tôi với các nước thuộc Thế giới Thứ ba khác. Tôi đành chấp nhận chọn một Singapore xanh và sạch. Mục đích của chiến lược này là làm Singapore trở thành một ốc đảo trong Đông Nam Á, vì nếu chúng tôi có những tiêu chuẩn của Thế giới Thứ nhất thì các thương gia và các khách du lịch sẽ chọn chúng tôi làm cơ sở cho việc kinh doanh của họ cũng như là một vùng du lịch.
Cơ sở hạ tầng cơ bản dễ cải tiến hơn cung cách cộc cằn của người dân. Nhiều người trong số họ đã rời khỏi những nhà hầm xí tạm bợ… để đến những căn hộ cao tầng với điều kiện vệ sinh hiện đại, nhưng cách cư xử của họ thì vẫn như cũ. Chúng tôi đã phải làm việc cật lực để xóa bỏ việc vứt rác bừa bãi, những âm thanh ồn ào và thái độ thô lỗ, và hướng dẫn người dân trở nên ý tứ và lịch sự hơn.
Singapore, Đảo quốc Sư tử, Du lịch, Cấm hút thuốc, Bán hàng rong, Lý Quang Diệu, Lý Hiển Long
Tập 2 Hồi ký Lý Quang Diệu sẽ phát hành trong thời gian tới
Chúng tôi bắt đầu từ một nền tảng thấp. Trong những năm 60, hàng ngàn người xếp hàng dài tại các buổi tiếp dân của chúng tôi... Những người thất nghiệp, cùng với vợ và con của họ đi xin việc, như giấy phép lái xe tắc xi hoặc bán hàng rong, hoặc quyền bán thức ăn trong căn tin trường học.
Đây là khía cạnh nhân quyền đằng sau các con số thống kê thất nghiệp. Hàng ngàn người bán thức ăn trên lề đường không đếm xỉa gì đến giao thông, sức khỏe, và các lý do khác. Rác rưởi, mùi hôi của các thức ăn đã bị thối rữa, và các âm thanh hỗn loạn đã khiến nhiều khu vực của thành phố biến thành những khu ổ chuột.
Một vài thương nhân cho nhiều người mướn các xe hơi tư nhân cũ kỹ để trở thành “những tài xế cướp tắc xi”, không bằng lái và không bảo hiểm… Họ dừng lại mà không hề báo hiệu, đón và trả khách vô tội vạ và đã trở thành mối đe dọa cho nhiều người đi đường khác.
Chúng tôi không thể làm sạch thành phố bằng cách di dời những người bán hàng rong và những tắc xi bất hợp pháp trong nhiều năm. Chỉ sau năm 1971, khi đã tạo ra nhiều việc làm, chúng tôi mới có thể thi hành luật pháp và làm sạch đường phố. Chúng tôi cấp giấy phép kinh doanh cho những người bán hàng rong và chuyển họ từ lề đường vào trung tâm dành cho những người bán hàng rong với hệ thống nước cống rãnh và chỗ đổ rác.
Mãi đến đầu những năm 80, chúng tôi mới tái ổn định tất cả những người bán hàng rong… Những tài xế tắc xi bất hợp pháp đã bị trục xuất khỏi đường phố chỉ sau khi chúng tôi tái tổ chức lại hệ thống xe buýt phục vụ và tạo cho họ những việc làm khác…
Để đạt được những tiêu chuẩn của Thế giới Thứ nhất trong một khu vực thuộc Thế giới Thứ ba, chúng tôi bắt đầu biến đổi Singapore thành một thành phố vườn nhiệt đới… Tôi kết luận rằng, chúng tôi cần một văn phòng có đầy đủ chuyên môn để chăm sóc các cây sau khi đã trồng chúng. Tôi thiết lập một văn phòng như thế trong Bộ Phát triển Quốc gia.
Sau một vài xúc tiến, tôi gặp tất cả các quan chức cấp cao trong chính phủ và các ban lập pháp để kêu gọi họ tham gia vào phong trào “sạch và xanh”…
Chúng tôi đã trồng hàng triệu cây cối: cọ, và các cây bụi. Màu xanh đã làm tăng thêm tinh thần của mọi người và họ tự hào với các khu vực lân cận. Chúng tôi cũng dạy họ cách chăm sóc mà không phá hoại cây cối…
Singapore, Đảo quốc Sư tử, Du lịch, Cấm hút thuốc, Bán hàng rong, Lý Quang Diệu, Lý Hiển Long
Những khoảng xanh mênh mông trên những tòa nhà của Singapore
Tính kiên trì và sức chịu đựng là những đức tính cần thiết để đánh đổ các thói xấu cũ: Người ta bước lên cây, giẫm lên cỏ, hái hoa, ăn cắp cây non, hoặc dựng xe đạp hay xe gắn máy dựa lên những chiếc lớn hơn khiến chúng bị đổ… Để vượt qua thái độ dửng dưng ở nơi công cộng, chúng tôi giáo dục trẻ em trong trường bằng cách dạy chúng trồng cây, chăm sóc cây, và trồng vườn. Chúng cũng phải mang thông báo về nhà cho cha mẹ chúng…
Để chuẩn bị cho cuộc họp của các Thủ tướng trong khối cộng đồng diễn ra vào giữa tháng 1/1971... chúng tôi chỉ dẫn tường tận cho các ngành dịch vụ, những người bán hàng, các tài xế tắc xi, và nhân viên làm việc trong các khách sạn cũng như nhà hàng cố gắng hết mình trở nên lịch thiệp và thân thiện hơn. Họ đáp lại và sự phản hồi từ các Thủ tướng, các chủ tịch, và đoàn tùy tùng đến thăm là rất tốt.
Được khuyến khích bởi điều này, ủy ban phát triển du lịch đã khai mạc một chiến dịch phục vụ lịch thiệp và duyên dáng cho những người bán hàng và các nhân viên khác trong ngành thương mại dịch vụ. Tôi đã can thiệp vào. Thật lố bịch nếu các nhân viên phục vụ của chúng tôi chỉ lịch thiệp với các du khách chứ không lịch thiệp với người dân Singapore.
Tôi triệu tập Bộ Quốc phòng chịu trách nhiệm về Quân đội Quốc gia, Bộ Giáo dục quản lý hơn nửa triệu học sinh, và đại hội Công đoàn Quốc gia với vài trăm ngàn công nhân để phổ biến thông báo rằng sự lịch sự phải trở thành cách sống của chúng ta, làm cho Singapore trở thành một nơi dạo chơi cho chính chúng ta...
Bạn có thể kiểm tra mức độ ô nhiễm của một thành phố bằng các cây cỏ của thành phố đó. Những nơi khói thoát ra từ những xe hơi, xe buýt cũ kỹ, và các xe tải chạy động cơ diesel vượt quá mức cho phép thì các bụi cây phủ đầy các hạt bồ hóng đen, héo và chết…
Tôi quyết định thành lập một đội chống ô nhiễm như một bộ phận trong văn phòng của tôi. Chúng tôi đặt các công cụ kiểm định chất lượng dọc theo các con đường đông đúc để đo độ bụi và tỷ trọng khói cũng như nồng độ khí Sulfur dioxid (S02) thải ra từ các phương tiện giao thông…
Diện tích của Singapore bắt buộc chúng tôi phải làm việc, chơi, và sinh sống trong cùng một nơi chật hẹp, điều này bắt buộc chúng tôi nhất thiết phải bảo quản một môi trường sạch và dung hòa giữa những người giàu và người nghèo như nhau…
Singapore, Đảo quốc Sư tử, Du lịch, Cấm hút thuốc, Bán hàng rong, Lý Quang Diệu, Lý Hiển Long
Đất nước Singapore ngày nay
Vào thập kỷ 60, tốc độ hồi phục đô thị tăng nhanh. Chúng tôi trải qua một thời kỳ táo bạo phá hủy trung tâm thành phố cũ nát để xây lại một cái mới. Vào cuối năm 1970, chúng tôi cảm thấy không yên lòng với tốc độ xóa bỏ quá khứ của mình, vì thế năm 1971, chúng tôi thiết lập một Ban Bảo tồn các kiến trúc bất hủ để xác nhận và bảo tồn các tòa nhà lịch sử, cổ truyền, khảo cổ học, kiến trúc, hoặc liên quan đến nghệ thuật, và các tòa nhà hành chính, văn hóa và thương mại có ý nghĩa trong lịch sử Singapore… Chúng tôi cố gắng gìn giữ nét đặc trưng của Singapore để tưởng nhớ lại quá khứ...
Từ thập kỷ 70, để cứu lấy kẻ nghiện ngập và hư hỏng, chúng tôi ra lệnh cấm quảng cáo thuốc lá. Dần dần, chúng tôi ban hành lệnh cấm hút thuốc ở những nơi công cộng - trong thang máy, xe buýt, trong các trạm và trên xe lửa MRT (Mass Rapid Transit) và cả trong các văn phòng có gắn máy lạnh cũng như các nhà hàng…
Lệnh cấm ăn kẹo cao su đã khiến chúng tôi bị nhạo báng rất nhiều ở Mỹ… Đầu tiên, tôi nghĩ rằng lệnh cấm này quá khắt khe. Nhưng sau khi những kẻ phá hoại các công trình văn hóa nhét kẹo cao su vào bộ cảm biến của các cửa ra vào của hệ thống xe lửa MRT khiến cho hệ thống bị trục trặc… Thủ tướng Goh và các đồng sự của ông đã quyết định ban hành luật cấm này vào tháng 1/1992…
Các phóng viên nước ngoài ở Singapore đã không hề tìm thấy một vụ tai tiếng tham nhũng lớn hay các hành động phạm pháp nghiêm trọng nào để đưa lên mặt báo. Thay vào đó, họ đưa tin hăng hái và thường xuyên các chiến dịch “làm tốt”, nhạo báng Singapore như là một “nhà nước vú em”. Họ cười ngạo chúng tôi.
Nhưng tôi vẫn tự tin. Nếu chúng tôi không nỗ lực thuyết phục dân chúng thay đổi cách sống thì hẳn là chúng tôi đã có một xã hội thô lỗ hơn, khiếm nhã hơn, tục tĩu hơn. Chúng tôi không được coi là một xã hội có học thức, có văn hóa nếu chúng tôi không xấu hổ để bắt đầu cố gắng trở thành một xã hội có học thức, có văn hóa trong thời gian ngắn nhất có thể.
Đầu tiên, chúng tôi giáo dục và hô hào dân chúng. Sau đó, chúng tôi thuyết phục và lôi kéo số đông, chúng tôi lập pháp để trừng phạt những thiểu số ngoan cố. Điều này đã khiến Singapore trở thành một môi trường sống thú vị hơn. Nếu đây là một “nhà nước vú em” thì tôi tự hào vì đã được nuôi dưỡng nó.
Mỹ Hoàtrích lược, giới thiệu, chú thích
*Đoạn trích nằm trong chương “Singapore xanh” của cuốn sách Hồi ký Lý Quang Diệu - Từ thế giới thứ ba vươn lên thứ nhất do Công ty Sách Omega (Omega+) liên kết xuất bản với Nhà xuất bản Chính trị quốc gia. Sách dự kiến phát hành toàn quốc vào tháng 4/2017.
Nguồn: http://vietnamnet.vn/vn/tuanvietnam/suyngam/chuyen-ong-ly-quang-dieu-xu-ly-ban-hang-rong-362870.html
Mong là ông Đoàn Ngọc Hải đọc và thấu hiểu nguyên lý tạo được một đất nước sạch, xanh, đẹp. Hãy học và làm theo cách đúng đắn và nhân văn của Thủ Tướng Lý Quang Diệu và áp dụng cho Quận 1.
(Ẩn danh) : [15:37 - Ngày 24/03/2017]
Hôm nay (ngày 24/3/2017), vào lúc 15 giờ, tôi là nhân viên của doanh nghiệp trên địa bàn quận 1 có gọi điện thoại lên Phòng lao động thuộc UBND Quận 1 (Sđt: 54041549). Tôi có hỏi 1 chị chuyên viên để xin mẫu thang bảng lương tại quận 1, lần 1 chị đó cũng chỉ nói tôi lên website của UBND quận 1 tìm sẽ có, sau đó tôi tìm cũng không thấy thì tôi gọi lại gặp chị, nhưng thái độ cực kỳ khó chịu đến mức coi thường người khác. "Làm ơn, tìm dùm. Tất cả mọi người đều tìm được, chị có bị sao không mà không tìm được". Tôi thật sự không thể hiểu nổi thái độ của 1 chuyên viên tại 1 quận trung tâm thành phố lại đến mức như vậy. Không cần đến mức vì dân phục vụ nhưng ít nhất cũng đừng quá thể như vậy, người dân không biết và đã cố gắng để biết nhưng chưa được thì mới phải hỏi. Vừa cảm thấy buồn vì mình không được việc, vừa cảm thấy khó hiểu.
Mong ý kiến của tôi, có thể góp phần giúp những người đến sau được phục vụ với thái độ dễ chịu hơn.
Cảm ơn,
abdoulvankhanh : [03:12 - Ngày 24/03/2017]
ve viec dep trat tu long le duong , nên xem đầy đủ các ý kiến của mọi người !!
(Ẩn danh) : [10:47 - Ngày 23/03/2017]
website của UBND Quận 1 đăng trên trang mạng
SỐ ĐIỆN THOẠI HỖ TRỢ
(08) 3827 9446
nhưng gọi đến không ai bắt máy, đề nghị UBND Quận 1 giải thích?
(Ẩn danh) : [23:53 - Ngày 21/03/2017]
Đề nghị tháo dỡ các công trình lấn chiếm vĩa hè tại 165 Nguyễn Thái Bình, phường Nguyễn Thái Bình, Quận 1, TP.HCM gồm 02 công trình:
1./ Công trình xây văn phòng tổ dân phố phường lần chiếm 1/2 vỉa hè tại đầu hẽm 165 Nguyễn Thái Bình.
2./ Công trình nhà ở chiếm lần 1/2 vỉa hè tại 165 Nguyễn Thái Bình (góc ra đường Nguyễn Công Trứ)
Hai công trình này làm mất mỹ quan đường phố nhiều năm...
Đề nghị được tiến hành thao dở sớm cho người dân khu vực sau nhiều lần góp ý với cán bộ Phường.
(Ẩn danh) : [14:54 - Ngày 20/03/2017]
Toi nhan thay, quan 1 dang thuc hien van de lan chiem via he cua nguoi di bo nhung dang bi chi phoi luong y kien cho nhung ho ngheo kinh doanh tiep tuc tren do. Cac ban co biet cau cua Phan Chau Trinh noi : Khai dan tri, chan dan khi, hau dan sinh la sao khong? Neu nguoi lao dong ngheo khong chiu doi suy nghi va co tinh ngan can buoc tien cua xa hoi thi cac vi tinh toan sao day? Neu nguoi ngheo cu vin vao hoan canh kho khan va khong chiu cai thien cuoc song cua minh thi cac vi tinh sao? Gia su, bay gio cac vi co the du di cho nhung nguoi nay tiep tuc cuoc song cua ho tren via he nhu cu thi nhung nguoi co nha mat tien cung co co de lan chiem tai dien, nguoi giau co the dau xe oto tren via he va nuoc cong thi chay lo tho . Con nguoi co cai dau la de suy nghi va co the thay doi suy nghi . Con nguoi co the co quyen duoc cai thien moi truong song cua cong dong tot dep hon. Moi cong dan deu phai ton trong phap luat thi luat moi thuc thi duoc.

KÊNH TƯƠNG TÁC

Đây là kênh tương tác trực tuyến giữa UBND Q1 và cộng đồng, nhằm giúp việc trao đổi thông tin và phản ánh/góp ý của người dân thuận tiện, nhanh chóng, góp phần xây dựng Q1 ngày càng văn minh, hiện đại.

DỊCH VỤ TRỰC TUYẾN

Với nỗ lực cải tiến thường xuyên để phục vụ ngày càng tốt hơn, UBND Quận 1 mở rộng cung cấp dịch vụ giải quyết thủ tục trực tuyến. Xin mời đăng ký.

TRA CỨU KẾT QUẢ HỒ SƠ

Vui lòng nhập số biên nhận hồ sơ và nhấn nút tra cứu để biết kết quả hồ sơ của quý vị đến thời điểm hiện tại.